Chiết Nguyệt Chi

Muội muội thứ xuất của ta mê rượu như mạng. Nàng ta thường xuyên giả dạng nam tử, đến tửu lâu mua say. Cho đến một lần sau khi uống rượu, nàng ta trượt chân ngã xuống nước, được người bạn nhậu của mình là Hằng Vương Thế tử cứu lên bờ.

Muội muội đã để lộ thân phận nữ nhi. Nàng ta vì muốn giữ gìn danh tiết của mình, lại đem tên và thân phận của ta nói cho Thế tử biết.

Không lâu sau, Thế tử vội vàng chạy đến Tướng quân phủ cầu thân. Hắn không màng đến việc ta đã có hôn ước trong người, cứ một mực muốn cưới ta làm thê. Bệ hạ thương yêu Thế tử, hạ chỉ hủy bỏ hôn ước trước đây của ta, rồi lại ban hôn cho ta và Thế tử.

Đêm tân hôn, Thế tử vén khăn voan đỏ của ta lên, sắc mặt liền biến đổi trong phút chốc: “Nàng không phải là người mà ta muốn cưới!”

Ta lúc này mới biết được, muội muội và Thế tử đã từng có một đoạn tình cảm. Nhưng sự đã đến nước này rồi, chỉ còn cách đành phải chấp nhận sai lầm mà thôi. Muội muội để lại một phong huyết thư, rồi uống độc tự vẫn. Ta bị Thế tử hận thấu suốt cả một đời. Mười năm bị ép buộc sinh ra tám đứa con, cuối cùng khó sinh băng huyết mà chết. Trước lúc lâm chung, ta khẽ giọng nói với Thế tử: “Phu quân, ta đã hạ độc cho chàng suốt chín năm rồi. Tính tính ngày tháng, chàng cũng sắp xuống địa phủ bầu bạn cùng ta thôi.”

Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại cái ngày Thế tử đến Tướng quân phủ cầu thân.

01

“Trần tướng quân, ta muốn cưới trưởng nữ Trần Nguyệt Chi của ông làm thê!” Giọng của Hằng Vương Thế tử vang lên ở trong thư phòng.

Cha ta thở dài một tiếng: “Thế tử, Nguyệt Chi nó đã có hôn ước rồi.”

Thế tử cười khẽ, nói: “Nguyệt Chi đã nói rồi, nàng ấy không thích cái gã hôn phu chưa từng gặp mặt kia đâu. Người mà nàng ấy thích chính là ta! Chỉ cần Trần tướng quân đồng ý, tối nay ta sẽ tiến cung xin bệ hạ ban hôn cho chúng ta!”

Ta thở hồng hộc, xông thẳng vào thư phòng: “Trần Nguyệt Chi ta đây, bao giờ từng nói là thích ngươi? Ta mới không thèm gả cho ngươi!”

Thế tử sững sờ: “Cô nương là… Trần Nguyệt Chi ư?”

Biết bao ký ức về những đêm thâu vô tận ở kiếp trước, những khi hắn như dã thú giày vò hành hạ ta, lại ùa về trong tâm trí. Nỗi sợ hãi và hận thù bùng nổ dữ dội nơi lồng ngực ta! Ta cố nén ghê tởm, cố ý làm ra vẻ nghi hoặc mà nói: “Thế tử, hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt. Vì sao ngài lại biết được khuê danh của thần nữ? Trước đây thần nữ chưa từng gặp ngài, vì sao ngài lại cứ khăng khăng một mực nói rằng thần nữ thích ngài, cố ý hủy hoại thanh bạch của thần nữ?”

Thế tử vô cùng sửng sốt: “Vị cô nương ấy đã nói với ta, nàng ấy tên là Trần Nguyệt Chi, chính là đích trưởng nữ của Trần tướng quân… Cô thực sự là Trần Nguyệt Chi sao?”

Sắc mặt cha ta đầy vẻ không vui: “Thế tử, dưới gối ta chỉ có hai đứa con gái. Vị trước mắt ngài đây, chính là trưởng nữ Trần Nguyệt Chi của ta!”

Sắc mặt của Thế tử trong nháy mắt liền biến sắc.

Ta nháy mắt ra hiệu với nha hoàn thân tín Kim Đào. Nàng ấy hiểu ý, chỉ một lát sau, nàng đã dẫn muội muội thứ xuất Trần Nhu Ngọc đang mơ màng buồn ngủ tới thư phòng.

Trần Nhu Ngọc vừa nhìn thấy Thế tử, lập tức sợ hãi đến hoa dung thất sắc: “Thế tử…”

Thế tử kích động nhìn chằm chằm vào nàng ta: “Nàng có lừa gạt ta cũng chẳng sao. Ta chẳng hề để tâm tới thân phận của nàng! Ta thích nàng, ta nhất định phải cưới nàng làm thê!”

Cha ta nhíu mày, nghiêm giọng giận dữ quát lên: “Nhu Ngọc! Rốt cuộc đây là chuyện thế nào? Con quen biết Thế tử từ lúc nào vậy?”

Trần Nhu Ngọc từ nhỏ tới lớn sợ nhất là cha nổi giận. Nàng ta sợ đến run lẩy bẩy, nhưng lại cắn chặt môi, chẳng nói được điều gì.

Thế tử nhìn ra được nỗi sợ hãi của Trần Nhu Ngọc, liền thương xót che chở nàng ta ở sau lưng: “Trần tướng quân, ông đừng có dọa nàng ấy!” “Ông mặc kệ chúng tôi quen biết nhau như thế nào đi. Ta chính là thích nàng ấy, ta muốn cưới nàng ấy làm thê tử!” “Ông yên tâm đi, ta sẽ đối tốt với Nhu Ngọc cả một đời.”

Làm ầm ĩ một hồi lâu, phụ thân đã đồng ý mối hôn sự này. Dù sao đi nữa, Hằng Vương Thế tử Quý Ninh An chính là đứa cháu trai được đương kim thánh thượng thương yêu nhất. Hắn được Hoàng đế và Hằng Vương phu phụ nâng niu trong lòng bàn tay mà nuông chiều lớn lên. Bất luận hắn muốn thứ gì, hắn đều có thể có được.

Sau khi Quý Ninh An tâm mãn ý túc rời đi, cha ta lạnh mặt phất tay áo bỏ đi. Trần Nhu Ngọc không còn gượng gạo vui cười nữa. Nàng ta như kẻ mất hồn mất vía, ngồi phịch xuống ghế, cứ như thể bị rút cạn sạch toàn bộ sức lực vậy.

Ta nhìn gương mặt của nàng ta, bỗng nhiên nhớ lại những chuyện đã xảy ra ở đời trước.

Trần Nhu Ngọc năm mười tuổi, sau một lần nếm thử rượu, liền trở nên yêu rượu như mạng. Nhưng cha ta gia giáo rất nghiêm khắc, không cho phép các con gái ở trong nhà uống rượu. Mỗi khi nàng ta lên cơn nghiện rượu, liền giả dạng nam tử, lén lút ra ngoài tửu lâu mua say. Có một ngày nọ, nàng ta sau cơn say rượu trượt chân ngã xuống nước, được người bạn nhậu của mình là Quý Ninh An cứu lên bờ. Trần Nhu Ngọc đã để lộ bí mật thân phận nữ tử. Nàng ta vì muốn bảo toàn danh tiết của chính mình, lại đem tên tuổi và thân phận của ta đi nói cho Quý Ninh An biết. Không lâu sau, Quý Ninh An hưng phấn chạy tới Tướng quân phủ để cầu thân. Hắn bất chấp việc ta đã có hôn ước trong người, cứ một mực muốn cưới ta làm thê. Bệ hạ vì thương yêu Thế tử, ngay trong đêm đã hạ chỉ, hủy bỏ đi hôn ước vốn có của ta, rồi lại ban hôn cho ta và Quý Ninh An. Đêm tân hôn, Quý Ninh An vén khăn voan đỏ của ta lên. Sắc mặt hắn trong nháy mắt liền biến đổi: “Nàng không phải là người mà ta muốn cưới!”

Sau