Nữ phù thủy cuối cùng trên giàn hỏa hình

Cựu thần không bao giờ tự tay g/i/ế/c người
Tôi cứ tưởng mình sẽ được thấy thần.
Nhưng tôi chỉ nhìn thấy một hành lang.
Dài như một cơn sám hối không sao tỉnh lại nổi.

Hai bên hành lang thắp nến trắng, trên tường treo đầy tượng thánh cũ kỹ. Trong không khí là mùi dầu thánh, bụi đất và vách đá ẩm ướt trộn lẫn vào nhau. Mùi ấy tôi quá quen thuộc, quen đến nỗi vừa ngửi thấy, cơn đau từ cổ tay bị đinh bạc xuyên qua dường như cũng lùi lại nửa bước trong ký ức.

Đây là Thánh Tu Viện.
Thánh Tu Viện của năm năm về trước.

Cuối hành lang, từ cánh cửa khép hờ vọng ra tiếng ho dồn nén.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Trên nền đá tháp chuông, thiếu niên Leon đang nằm đó.

Nom chàng trẻ hơn vị Thánh Tử dưới giàn hỏa hình rất nhiều, gầy gò như một nắm tuyết sắp sửa vỡ tan.
Ngực chàng, vằn đen men theo xương quai xanh trườn lên, mỗi nhịp thở đều trào ra bọt m/á/0.
Bên gối chàng có một chiếc đèn đồng nhỏ.
Bấc đèn cháy rất thấp, nhưng vẫn còn le lói sáng.

Tôi đứng nơi cửa, lòng bỗng nhói lên một nhịp.
Đây không phải lần đầu tôi thấy chiếc đèn này.
Nhưng tôi cũng biết rõ, cảnh tượng này không đúng.

Cái đêm ấy trong ký ức, sau khi chàng tỉnh lại, chàng nắm lấy tay tôi, nói là “Cứu ta với.”
Còn thiếu niên trước mắt này, câu đầu tiên lại là:
“Đừng cứu ta.”

Tôi sững lại.
Chàng ngước mắt nhìn tôi, nơi đáy mắt có một thứ tỉnh táo gần như tuyệt vọng.
“Serena, đừng cứu ta nữa.”

“Chàng là ai?” Tôi hỏi.
Chàng cười khẽ, cười đến bật ra m/á/0.
“Ta là Leon.”
“Cũng là phần Leon mà mỗi lần được nàng cứu xong, lại tự tay đưa nàng lên giàn hỏa hình.”

Ngoài tháp chuông, gió tuyết gào thét dữ dội.
Cả tòa tháp đang rung chuyển.

Tôi bước tới, ngồi xổm trước mặt chàng, ngón tay từng chút một siết chặt.
“Nói rõ đi.”
“Đây không phải lần đầu nàng c/h/ế/c trên giàn hỏa hình.” Chàng nói.
“Nàng đã quay lại rất nhiều lần.”
“Mỗi lần, nàng đều thử cứu người. Cứu ta, cứu Bắc Cảnh, cứu những đứa trẻ bị thần chọn trúng, cứu những kẻ bị Giáo đình đưa vào thí luyện trường.”
“Mỗi lần, nàng đều thất bại.”

Tôi nghe thấy hơi thở mình nặng dần.
“Vì sao ta không nhớ gì hết?”
“Bởi vì nó sẽ xóa sạch nàng.”

Leon đưa tay lên ấn chặt lấy ngực.
“Nhưng người nàng nhớ quá nhiều, kẻ c/h/ế/c trước mặt nàng quá nhiều. Nó xóa không sạch nổi. Mỗi lần đều có một chút tàn hưởng sót lại, mắc kẹt trong m/á/0 nàng, trong mơ nàng, trong lửa.”
“Thứ vừa gọi nàng tỉnh dậy trên giàn hỏa hình, chính là những tàn hưởng ấy.”

Tôi nhìn vằn đen trên ngực chàng.
“Nó là thứ gì?”

Thiếu niên không trực tiếp trả lời.
Chàng chỉ nhìn về phía chiếc đèn bên gối.
Ánh đèn khẽ chập chờn một cái, bóng tượng thánh trên tường liền như sống dậy, cúi người áp sát về phía chúng tôi.

“Thánh Tu Viện có một căn phòng không có cửa dưới lòng đất.” Chàng nói.
“Bên trong thờ một pho tượng thánh màu trắng. Các giám mục nói đó là di hài của vị thánh đồ đời đầu. Nhưng mỗi năm vào đêm Thánh Giáng, nơi đó lại có thêm vài thanh âm.”
“Tiếng của mẹ, tiếng của trẻ thơ, tiếng của tình nhân, tiếng van xin cầu tha trước lúc lâm chung.”
“Ai nghe lâu rồi, kẻ đó sẽ tưởng đấy là thần.”

Có những chân tướng, không cần phải nói quá rõ ràng.
Tu sĩ thét lên thất thanh, lùi lại phía sau.
Tôi muốn đứng dậy, nhưng chân lại mềm nhũn ra.
Một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, vững vàng đỡ lấy tôi.

Đó là một người phụ nữ khoác áo choàng đen.
Giọng chị ta rất lạnh, nhưng cũng rất quen.
“Còn đi được không?”

Tôi ngước lên nhìn chị ta.
“Bà là ai?”
Chị ta cười một tiếng.
“Lần nào cũng hỏi thế, phiền không.”

3. Chị ta đã thấy dáng vẻ của mình sau khi c/h/ế/c

Chị ta đưa tôi vào sân sau của một tiệm đồng hồ bỏ hoang.
Cái sân rất nhỏ, dưới mái che gỗ sập một nửa chất thành hàng đống quả lắc cũ hỏng. Xa xa, tiếng chuông thánh điện vẫn đang ngân, đánh vừa loạn vừa gấp, như thể thành phố này cuối cùng cũng phát hiện ra, thứ mình vừa thiêu c/h/ế/c đã không c/h/ế/c theo đúng phép tắc.

Người đàn bà ấy thoa thuốc cho tôi.
Thuốc mỡ đen vừa chạm vào vết bỏng, đau đến mức tôi suýt cắn nát cả răng.
“Nhịn đi.” Chị ta nói. “Không phải cô giỏi nhịn nhất sao?”

Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt giấu dưới mũ trùm của chị ta.
“Bỏ ra.”
Động tác chị ta khựng lại một chút.
Rồi giơ tay lên, chậm rãi bỏ mũ trùm xuống.

Trong ánh tuyết lờ mờ, lộ ra một gương mặt giống hệt tôi.
Chỉ là chị ta nhiều tuổi hơn tôi, mày mắt lạnh lùng hơn, nơi đuôi mắt có một vết sẹo mờ chạy dài ra tận sau tai. Ánh mắt chị ta nhìn tôi rất kỳ lạ, không giống người xa lạ, cũng không giống cố nhân, mà giống như một kẻ trông thấy bộ hài cốt đáng lẽ đã bị chôn vùi từ lâu của chính mình, bỗng dưng lại bò lên từ trong đất.

“Ta là cô.” Chị ta nói.
“Là cô đầu tiên nhất, chưa bị nó xóa sạch.”

Tôi không lập tức lên tiếng.
Bởi khi câu nói ấy rơi xuống, bên tai tôi bỗng vang lên thật nhiều thanh âm.
Tiếng khóc của những đứa trẻ vùng Bắc Cảnh, tiếng cầu nguyện trên giàn hỏa hình, lời nguyền rủa trước lúc lâm chung của giám mục, và cả vô số hơi thở của chính tôi trong lửa, trong tuyết, trong ngục tối, lúc đứt hơi.
Tất cả những âm thanh ấy đồng loạt ùa vào.
Đau đến mức tôi gần như không đứng vững nổi.

Chị ta nhìn tôi, giọng lãnh đạm.
“Đừng nhìn nữa. Mỗi lần cô c/h/ế/c, đều có một chút thứ gì đó không bị xóa hết, sót lại.”
“Cuối cùng, chúng đều rơi hết vào chỗ ta ở đây.”

“Vậy bà không phải là kiếp trước.” Tôi nói.
“Không phải.”
Chị ta ngồi xuống đối diện tôi, trên mu bàn tay vằn đen sâu như thể nung chảy vào tận thịt.
“Ta là tất cả những thất bại của cô, chồng chất mà thành.”

“Vậy bà cứu tôi, là muốn tôi thay bà chiến thắng?”
“Không phải.” Chị ta ngước mắt lên, “Ta chỉ muốn cô đừng thua một cách ngu xuẩn như thế nữa.”

Chị ta lấy ra một chiếc áo choàng nữ tu màu xám, ném cho tôi.
Từ trong áo choàng rơi ra một thứ.
Một chiếc đèn đồng cũ.
Thân đèn có một vết cháy xém bị lửa liếm đen, trên tay cầm khắc hai chữ cái rất nông: S, L.

Serena.
Leon.

Ngón tay tôi dừng lại trên tay cầm chiếc đèn.
“Đây là…”
“Chiếc đèn cô tặng hắn ta.” Chị ta nói.
“Mỗi lần cô c/h/ế/c, hắn đều đem nó đi giấu. Có khi giấu trong Tịnh Đảo Thất, có khi giấu trong tháp chuông, có khi ôm nó ngồi đến tận hừng đông.”

Chị ta ngừng một chút, cười lạnh một tiếng.
“Con người ta nực cười làm sao. Lúc hy sinh cô thì xuống tay được, giữ lại chiếc đèn rách thế này lại như thể thâm tình lắm.”

Tôi không nói gì.
Bụng ngón tay miết qua vết cháy trên thân đèn, như miết qua một đoạn quá khứ đã sớm cháy sém nhưng vẫn chưa vỡ vụn hẳn.

“Đêm nay là đêm Thánh Giáng.” Chị ta nói.
“Leon sẽ đến Tịnh Đảo Thất. Cô phải gặp hắn.”
“Vì sao ta phải gặp hắn?”
“Bởi vì lối vào mộ lang nằm ở chỗ hắn.”

Tôi cười lạnh: “Ta có thể xông vào bằng cách g/i/ế/c người.”
Chị ta lườm tôi một cái.
“Dựa vào bộ dạng này của cô bây giờ sao? Cô đi đến cổng thánh điện, trước tiên ói hai ngụm m/á/0 cho lũ thủ vệ xem à?”

Trước Sau