Nữ phù thủy cuối cùng trên giàn hỏa hình

Ngày tôi bị trói lên giàn thiêu, Thánh Thành đón trận tuyết đầu tiên trong năm.

Tuyết rơi rất nhẹ.
Nhẹ đến mức không át nổi tiếng xì xầm của đám đông, không át nổi âm thanh trầm đục vọng ra từ xương cốt khi chiếc đinh bạc xuyên qua cổ tay tôi, cũng không át nổi tiếng động của người trước đài phán xét khi lật mở cuộn da cừu.

Quảng trường chật kín người.
Nữ tu, tiểu thương, quý tộc, kẻ ăn mày, người mẹ bế con, thiếu niên đi đôi giày mới. Bọn họ ngước đầu nhìn tôi, như nhìn một con dã thú cuối cùng cũng bị thợ săn lôi ra khỏi rừng già.

Đứa trẻ hỏi: “Bà ta có phải là mụ phù thủy ăn thịt trẻ con không ạ?”
Người mẹ lập tức bịt miệng nó lại, vẽ một hình chữ thập trước ngực.
“Đừng nhìn vào mắt bà ta.”
“Khi phù thủy c/h/ế/c, sẽ để lại lời nguyền cuối cùng cho kẻ nào nhìn thấy bà ta.”

Tôi đã nghe thấy.
Rồi khẽ cười một tiếng.
Môi đã nứt nẻ từ lâu, vừa cười, m/á/0 liền rỉ ra từ kẽ nứt, vị tanh ngọt tràn qua đầu lưỡi.

Ta không ăn thịt trẻ con.
Ta cũng không uống m/á/0 người.
Nhưng ta đúng là đã g/i/ế/c người.
Rất nhiều người.

Giáo đình kết tội ta, dùng hết trọn ba trang da cừu. Báng bổ thần minh, trộm cắp cấm thư, câu kết dị giáo, thiêu hủy tu viện, mưu sát giám mục… Bọn họ lau từng chữ một rất sạch sẽ.
Như thể làm vậy là có thể lau sạch luôn cả những mạng người ẩn sau từng con chữ ấy.

Dòng cuối cùng, bọn họ viết:
——Serena Evans, mụ phù thủy nguy hiểm nhất trong một trăm năm qua.

Tôi đứng trên giàn gỗ cao, hai cổ tay bị đinh bạc đóng chặt vào cây thập tự gỗ.
Bạc khắc chế phù thủy, câu nói ấy là thật.
Chúng găm vào kẽ xương, giày vò tôi từ rạng đông cho đến tận chính ngọ. Mỗi cơn gió thổi qua, vết đinh lại như bị lửa hơ thiêu thêm một lần. Tôi gần như không ngẩng đầu lên nổi, nhưng khi kẻ trước đài phán xét cất tiếng, tôi vẫn ngước mắt nhìn.

Thánh Tử Leon.
Người khoác bạch bào kim tuyến, đứng giữa tuyết trắng và biển người. Trẻ trung, tuấn mỹ, sạch sẽ, tựa một lưỡi kiếm vừa được lấy ra từ nước thánh. Ánh mặt trời đậu trên hàng mi anh ta, đến cả chút sắc vàng ấy nom cũng vẻ từ bi.

Năm năm trước, anh ta còn chưa phải là Thánh Tử.
Khi đó, anh ta chỉ là một thiếu niên sắp c/h/ế/c trong tháp chuông của Thánh Tu Viện, ngực chi chít vằn đen, ho đến tay đầy m/á/0, níu lấy tay áo tôi mà nói:
“Serena, cứu ta với.”

Lúc bấy giờ, tất cả mọi người đều bảo anh ta là kẻ được thần chọn.
Chỉ mình tôi biết, đó không phải thần chọn gì cả.
Đó là một thứ gì đó đang tìm vỏ.

Đáng lẽ tôi nên quay lưng rời đi ngay.
Nhưng thứ mà một mụ phù thủy không nên có nhất, thì tôi lại cứ có.
Lòng mềm yếu.

Tôi rạch cổ tay mình, lấy m/á/0 đút cho anh ta, rồi lại dẫn lời nguyền cũ bị phong ấn dưới nền tu viện lên thân mình, thay anh ta trấn áp thứ đen ngòm ấy xuống. Đêm hôm ấy, tháp chuông không thắp đèn, chỉ có ánh tuyết len qua khe cửa sổ, lạnh như một lưỡi dao mỏng.

Anh ta sợ bóng tối.
Nhưng anh ta không chịu thừa nhận.
Thế là tôi lẻn xuống hầm trộm một chiếc đèn đồng nhỏ, đặt bên gối anh ta. Bấc đèn rất mảnh, ngọn lửa cũng nhỏ, nhưng cứ thế cháy sáng đến tận bình minh.

Lúc anh ta tỉnh dậy, đã nhìn chiếc đèn ấy rất lâu.
“Nàng sẽ luôn để đèn cho ta chứ?” Anh ta hỏi.
Khi ấy tôi vẫn còn quá trẻ, không biết có những lời không thể dễ dàng đáp ứng.
Tôi nói: “Chỉ cần chàng trở về.”

Anh ta khẽ cười, bên môi đầy m/á/0.
Sau đó, khi tôi đứng dậy định đi, anh ta bỗng nhiên nắm lấy tay tôi.
“Nếu một ngày ta p/h/ả/n b/ộ/i nàng,” anh ta nói, “thì nàng hãy g/i/ế/c ta đi.”

Tôi cúi đầu nhìn anh ta.
“Chàng sẽ không.”
“Vậy thì nàng cứ coi như ta đang thề.”
Người sắp c/h/ế/c, nói lời nào nghe cũng như thật.

Đáng tiếc thay, sau khi sống sót, lời thề sẽ biến thành một thứ khác.
Biến thành cái cớ.
Biến thành con dao.
Biến thành dáng vẻ anh ta hôm nay đứng trước đài phán xét, đích thân tuyên đọc bản án tử của tôi.
Leon khép cuộn giấy lại, giọng trong trẻo, lạnh lùng và vững chãi.
“Theo thần dụ, Serena Evans, chịu hình phạt Tịnh Hỏa.”

Thần dụ.
Nghe thấy hai chữ ấy, cuối cùng tôi đã bật cười thành tiếng.
Quảng trường lặng đi trong một thoáng.

Leon ngước mắt nhìn tôi.
Thần sắc anh ta không một gợn sóng, nhưng tôi vẫn nhìn ra.
Anh ta đang sợ.
Không phải sợ tôi c/h/ế/c.
Mà là sợ tôi mở miệng.

Thế nên tôi càng muốn mở miệng.
“Leon.”
Giọng tôi khàn đặc, gió thổi là tan.
“Chàng quên rồi sao, thần tuyển ấn ký trên người chàng đã biến mất như thế nào à?”

Đám đông như mặt nước bị một hòn đá ném vỡ, trong khoảnh khắc nổi lên sóng gợn.
Mấy vị hồng y bào chủ giáo đồng loạt biến sắc.
Leon không nhúc nhích, chỉ có bàn tay giấu trong tay áo, từng chút một siết chặt lại.

“Đến c/h/ế/c vẫn còn yêu ngôn mê hoặc chúng nhân.” Anh ta nói.
Tôi nhìn anh ta, chậm rãi đáp: “Ta chỉ muốn nhắc chàng thôi.”
“Kẻ hôm nay chàng đốt c/h/ế/c, không phải là mụ phù thủy.”
“Mà là ân nhân cứu mạng duy nhất của chàng năm xưa.”

Quảng trường sôi trào rồi.
Có kẻ mắng tôi điên rồi, có kẻ ném đá về phía tôi. Hòn đá sượt qua vai tôi, đập vào giàn gỗ, chiếc đinh bạc trong xương cốt chấn động một cái, đau đến mức mắt tôi tối sầm lại.
Nhưng tôi không nhắm mắt.
Tôi vẫn luôn nhìn Leon.

Bởi vì tôi biết, anh ta sợ không phải những lời này.
Thứ anh ta sợ, là câu tiếp theo tôi sẽ nói ra.
Sợ tôi nói cho tất cả mọi người trước quảng trường này biết, cái gọi là thần minh, chẳng qua chỉ là một đám thanh âm trốn dưới tòa thánh tọa, sống nhờ ăn thịt người.

Nhưng anh ta không cho tôi cơ hội.
“Châm lửa.”
Anh ta mở miệng.
Chỉ hai chữ.
Như một cánh cửa khóa sập lại trước mặt tôi.

Các tu sĩ giơ chậu lửa bước lên. Ngọn lửa liếm lên đống củi tẩm dầu, phát ra tiếng tanh tách vụn vặt. Đám đông bắt đầu cầu nguyện, tiếng tụng niệm lớp này đè xuống lớp kia, như thể chỉ cần bọn họ đọc đủ chỉnh tề, thì tiếng kêu thảm của tôi sẽ không còn nghe giống tiếng người nữa.

Lửa đốt đến tà váy trước.
Rồi đến chân.
Rồi đến eo.

Tôi cúi đầu nhìn lửa, bỗng dưng nhớ tới cái đêm ở Bắc Cảnh năm nào.
Trong tu viện khóa chặt những đứa trẻ nhiễm bệnh, những nữ tu phát sốt, những thường dân quỳ đến rớm m/á/0 đầu gối. Các giám mục không cho thầy thuốc vào, chỉ bắt họ quỳ trước tượng thánh tụng đọc kinh cầu. Có người ho đến c/h/ế/c, có người sốt đến mù mắt, có một tiểu nữ tu bảy tuổi nắm lấy vạt áo tôi hỏi:
“Tỷ tỷ ơi, có phải em là đứa Người không cần nữa không?”

Đêm hôm ấy, tôi đã châm một mồi lửa.
Từ đó về sau, bọn họ nói tôi thiêu hủy một tòa tu viện.
Chỉ mình tôi biết, thứ tôi đốt trụi, là một lò sát sinh khoác lớp áo cầu nguyện.

Khi lửa cuộn lên đến ngực, tôi nghe thấy có người đang khóc.
Không phải tôi.
Cũng không phải bất kỳ ai trên quảng trường này.

Tiếng khóc ấy như vọng ra từ nơi sâu thẳm nhất trong thân thể tôi, cách qua rất nhiều tầng c/h/ế/c chóc, khẽ áp vào bên tai.
“Cuối cùng cũng…”
“Đợi được nàng rồi.”

Tôi bỗng trợn bừng mắt.
Tuyết đã ngừng rơi.
Lửa vẫn còn cháy.
Còn tôi, không c/h/ế/c.

Sau