08
Theo phản xạ, tôi nhìn ra phía cửa.
“Bạn gái anh đâu?”
Lục Dã nghiêng đầu.
“Hai người chơi lớn vậy sao?”
Tôi vội vàng xua tay.
“Không phải. Bọn tôi chỉ vì một số nguyên nhân nên tạm thời chưa thể ly hôn.”
Tôi còn chưa giải thích xong, Kỳ Tự đã kéo tôi ra khỏi quán cà phê.
Tôi nổi giận, rút mạnh bàn tay đã bị anh ta nắm đến đau nhức.
“Thứ nhất, chúng ta kết hôn bí mật.”
“Thứ hai, cho dù bây giờ có ly hôn, tôi cũng sẽ không đi khắp nơi tuyên bố rằng mình từng kết hôn với anh.”
“Cho nên, anh không cần lo chuyện sẽ ảnh hưởng đến Tô Nhuế.”
Anh ta ngẩn người.
“Anh chỉ lo em bị lừa.”
“Anh đến là để mời em vào làm ở Lăng Hải. Tạm thời em không thể quay lại công ty cũ, chi bằng đến chỗ anh.”
Tôi bật cười vì tức.
“Đến công ty anh?”
“Nếu bị người ta chụp được thì tôi càng không giải thích nổi.”
“Hay là… hai người lại nghĩ ra chiêu trò mới, định lấy tôi làm công cụ để quảng bá?”
Sắc mặt Kỳ Tự lập tức trắng bệch.
“Em hiểu lầm rồi…”
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại riêng của Tô Nhuế vang lên.
Anh ta bắt máy.
Giọng nói bất giác dịu dàng hẳn.
“Gọi nhiều món quá à?”
“Anh sợ em ăn không đủ. Chiều nay chẳng phải còn cảnh hành động sao? Tốn sức lắm.”
Khóe môi anh ta khẽ cong lên.
“Được, anh về ngay, ăn cùng em.”
Tôi đứng chết lặng tại chỗ.
Đầu óc nặng trĩu như bị nước lấp đầy.
Nỗi đau quen thuộc lại từng chút từng chút siết lấy trái tim.
Kỳ Tự Đã từng dịu dàng với tôi như thế chưa?
Có.
Nhưng là từ rất, rất lâu trước đây.
Khi tôi còn chưa tỏ tình.
Điều tôi nhớ rõ nhất…
Là khoảng thời gian bố mẹ tôi vừa ly hôn.
Bố để lại căn nhà cho mẹ con tôi, còn mình thì ra đi tay trắng.
Ngày bố rời đi, tôi chạy theo đến tận cửa.
“Bố chuyển đến đâu thế? Nhớ gửi địa chỉ cho con nhé.”
Bố mỉm cười với tôi.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Đợi bố ổn định rồi sẽ gửi cho con.”
Nhưng…
Ông không bao giờ liên lạc với tôi nữa.
Ngay cả số điện thoại cũ cũng đổi mất.
Ban ngày, tôi không muốn mẹ càng thêm buồn nên luôn tỏ ra mạnh mẽ.
Đến tối mới lén trùm chăn khóc.
Không biết Kỳ Tự phát hiện từ lúc nào.
Đêm nào anh cũng lén ra ngoài ở bên tôi.
Anh ôm tôi vào lòng, dịu dàng an ủi:
“Đừng sợ.”
“Người lớn có những điều phải cân nhắc. Cho chú thêm chút thời gian.”
“Em vẫn còn có anh.”
Đúng vậy.
Tôi từng có anh.
Nhưng từ sau khi tôi không nhịn được mà tỏ tình…
Tôi đã đánh mất anh.
Đến lúc này tôi mới chợt nhận ra…
Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng thật sự bước vào trái tim anh.
Nỗi đau vẫn không ngừng lan ra.
Đột nhiên…
Tôi mất sạch kiên nhẫn.
Tôi nhìn Kỳ Tự lần cuối.
Anh vẫn quay lưng về phía tôi để nghe điện thoại.
Tôi xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.
Nếu anh không chịu buông tha tôi…
Vậy thì…
Tôi sẽ tự buông tha chính mình.
Posted inTruyện Ngắn
