06
Tôi bị đình chỉ công tác, cũng không thể tiếp tục ở ký túc xá của công ty.
Thế là tôi dọn về nhà mẹ.
Mẹ vừa lướt điện thoại vừa khó hiểu nói:
“Chỉ vì một đoạn video trên mạng thôi à? Thế thì con cũng quay một video giải thích rõ là xong mà.”
Tôi vừa cười hì hì vừa xoa bóp vai cho mẹ.
“Ôi mẹ, chỉ là tạm thời thôi. Tổng biên tập đang giúp con nghĩ cách rồi.”
Thật ra, tôi đã từng cố gắng lên tiếng thanh minh.
Nhưng không biết ai đã thuê đội quân bình luận.
Chỉ cần có người lên tiếng bênh vực tôi, bình luận của họ sẽ lập tức bị những tài khoản đó nhấn chìm.
Dù tôi có lên tiếng thêm nữa, cũng chỉ nhận về vô số lời chửi mắng.
Mẹ thở dài.
“Thế cũng tốt. Nhân lúc này con đi xem mắt đi.”
“Mẹ gửi thông tin của con vào nhóm mai mối rồi.”
Mắt tôi tối sầm.
Cuối tuần, chú Kỳ gọi hai nhà sang ăn cơm.
Vốn dĩ tôi không muốn đi.
Nhưng nghe dì Kỳ nói Kỳ Tự bận, không có thời gian về nhà.
Thế là tôi đồng ý.
Vừa mới ngồi xuống, cửa đã mở.
Kỳ Tự dẫn theo Tô Nhuế bước vào, phía sau còn có một người vác máy quay.
Miếng sườn tôi vừa gắp lên… “cạch” một tiếng, rơi trở lại bát.
Kỳ Tự cố gắng giải thích bằng cách mà người lớn có thể hiểu:
“Mọi người cứ ăn uống bình thường, không cần để ý máy quay.”
“Chỉ quay vài cảnh để phục vụ công tác quảng bá thôi.”
Độ thảo luận về cặp đôi của hai người trên mạng vẫn rất cao.
Ai cũng nói đây mới là ngọt thật.
Ngọt hơn hẳn mấy màn “phát đường” công nghiệp để quảng bá phim.
Đôi khi…
Tôi thật sự rất ghen tị với họ.
Vừa có thể làm việc.
Vừa có thể yêu nhau.
Chú Kỳ vội vàng kê thêm hai chiếc ghế.
“Con trai ủng hộ sự nghiệp của bạn gái, người lớn chúng ta cũng phải ủng hộ chứ. Nào nào, ngồi đây.”
Tô Nhuế khẽ kéo tay áo Kỳ Tự, liếc nhìn tôi.
Kỳ Tự quay đầu nhìn tôi, còn chưa kịp lên tiếng.
Tôi đã tự giác đứng dậy.
“Cháu còn một bài viết chưa xong, tổng biên tập đang giục nộp.”
Mẹ tôi ngơ ngác.
“Chẳng phải con nghỉ việc rồi sao?”
Tôi gần như bỏ chạy khỏi căn nhà ấy.
Hai gia đình vốn rất thân.
Ngày trước mua nhà còn cố ý chọn hai căn tầng một có sân, nằm sát cạnh nhau.
Chỗ tôi đứng vừa khéo có thể nhìn qua cửa sổ vào bên trong.
Không biết họ đang nói chuyện gì.
Tô Nhuế cười đến đỏ cả mặt, dựa hẳn vào người Kỳ Tự.
Kỳ Tự vòng tay ôm lấy eo cô ta..
Tôi đứng ngây người tại chỗ.
Dần dần…
Mọi thứ trước mắt đều trở nên nhòe đi.
Kỳ Tự nhắn tin cho tôi:
“Chỉ là quay hình thôi, đừng nghĩ nhiều.”
“Về nhà đi. Không phải em bảo chiếc gối cũ nằm không thoải mái sao? Anh đã thay cái mới cho em rồi.”
Tôi không trả lời.
Có lẽ vì đứng ngoài sân hứng gió quá lâu nên bị cảm lạnh.
Nửa đêm, tôi bắt đầu sốt cao.
Mẹ đã ngủ say, tôi không muốn đánh thức mẹ nên định tự mình đến phòng khám gần khu nhà.
Nhưng vừa đi đến cổng sân…
Chân tôi bỗng mềm nhũn.
Ý thức cũng dần biến mất.
Trong cơn mê man…
Có người bế tôi lên, đưa tôi trở lại giường.
Cho tôi uống thuốc.
Lại dùng chiếc khăn lạnh đắp lên trán tôi.
Tôi cố mở mắt.
Mơ hồ nhìn thấy Kỳ Tự của năm mười tám tuổi.
Anh đứng dậy định rời đi.
Tôi vội đưa tay nắm lấy tay áo anh.
Khẽ gọi:
“Anh Kỳ Tự…”
Anh khựng lại.
Rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
Ở ngoài đời, tôi đã không còn cơ hội nói với anh những lời trong lòng nữa.
Vậy thì…
Để tôi nói trong mơ cũng được.
“Kỳ Tự… em thích anh.”
“Từ khi còn rất nhỏ em đã thích anh rồi. Nhưng em không dám nói, vì sợ đến cả bạn bè cũng không làm được.”
“Em nhìn anh yêu Tô Nhuế…”
“Rồi lại nhìn hai người chia tay.”
“Em cứ tưởng…”
“Cuối cùng cũng đến lượt em…”
Tôi lảm nhảm không ngừng, nói năng lộn xộn.
Kỳ Tự của tuổi mười tám dịu dàng hơn Kỳ Tự hai mươi tám tuổi rất nhiều.
Anh kiên nhẫn lắng nghe tôi nói.
Thậm chí…
Còn trao cho tôi một nụ hôn ướt át.
Đêm ấy, tôi ngủ rất ngon.
Tiếng của dì Kỳ đánh thức tôi.
Bà đưa tay sờ trán tôi.
“May quá, cuối cùng cũng hạ sốt rồi.”
“Con đúng là bướng bỉnh, hôm qua nhất quyết không chịu đến bệnh viện.”
Tôi đang nằm trong phòng ngủ của Kỳ Tự.
Nhưng…
Kỳ Tự không có ở đây.
Dì Kỳ như nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
“Hôm qua nó đi với bạn gái rồi.”
“Dì sang nhà con đưa sữa, vừa hay phát hiện con ngất ở ngay cổng sân.”
Hóa ra…
Mọi chuyện tối qua đúng là chỉ là một giấc mơ.
07
Có lẽ vì trong giấc mơ, tôi đã nói hết những điều muốn nói.
Nên dường như…
Cuối cùng tôi cũng có thể buông bỏ được rồi.
Hôm nay đọc tin tức về Kỳ Tự và Tô Nhuế trên mạng, lòng tôi cũng khá bình thản.
Tôi đồng ý đi xem mắt theo lời mẹ.
Đối tượng xem mắt ngồi ở một góc quán cà phê, mũ và khẩu trang che kín mít.
Tôi cũng chẳng để ý đến bộ dạng kỳ quặc ấy, vừa ngồi xuống đã đi thẳng vào vấn đề:
“Tôi là bị mẹ ép đến. Chắc anh cũng bị mẹ ép đúng không?”
“Hay là chúng ta thống nhất trước nhé, cứ bảo là đôi bên không có cảm tình.”
Người đối diện khẽ cười, kéo khẩu trang xuống rồi lại đeo lên.
Sắc mặt tôi lập tức thay đổi.
“Xin lỗi, xin lỗi… Tôi nhận nhầm người rồi.”
Anh ta nói:
“Không nhầm.”
Tôi sững sờ.
Lục Dã.
Nam ca sĩ trẻ đang nổi tiếng nhất hiện nay.
Trong quán cà phê còn đang phát bài hát của anh ta.
Truyền thông gắn cho anh ta đủ loại danh xưng như “thi sĩ nhạc dân gian”, “CD biết đi”, “thiên tài âm nhạc của thế hệ mới”.
Vậy mà lúc này…
Chính người ấy lại đang ngồi trước mặt tôi.
Không hiểu sao, tôi lại trò chuyện với anh ấy.
Càng nói càng thấy hợp.
Anh ấy hỏi tôi:
“Vậy… chúng ta có thể thử hẹn hò không?”
Tôi lập tức im bặt.
Rồi thành thật nói với anh ấy:
“Chắc là không được.”
“Tôi vẫn chưa ly hôn.”
Anh ấy không hề tức giận, chỉ cong mắt cười.
“Vậy tôi sẽ đợi em ly hôn.”
“Cô ấy sẽ không ly hôn.”
Tôi giật mình quay đầu lại.
Kỳ Tự đứng phía sau, sắc mặt tối sầm.
Anh ta kéo tôi đứng dậy, siết chặt tay tôi rồi nhấn mạnh từng chữ:
“Cô ấy sẽ không ly hôn.”
Posted inTruyện Ngắn
