Thương Vĩnh

Khi đứa con trai đích tử do ta sinh ra c/h/ế/c đi, Nhạc Vân Ngạn vẫn hờ hững như mọi khi.

Hắn là hoàng đế, sẽ có rất nhiều phi tần nguyện ý thay hắn sinh hạ hoàng tử.

Nhưng suốt mấy năm trời, mỹ nhân như dòng nước chảy được đưa vào cung, thế mà trong cung vẫn không có ai mang thai.

Ta cười đến chảy cả nước mắt: “Bệ hạ, đây chính là báo ứng của người.”

1

Khi thân thể của Vĩnh Nhi trong lòng ta trở nên lạnh ngắt, tỳ nữ Thanh Hạnh loạng choạng chạy vào: “Hoàng hậu nương nương, Trương thái y đã đến, nói là có thể thử phương pháp mới.”

Ta quay lưng về phía Thanh Hạnh, khàn giọng nói: “Không cần để thái y vào nữa.”

Thanh Hạnh không nhìn rõ Vĩnh Nhi, tưởng thằng bé đã khỏe hơn, mừng rỡ nghẹn ngào nói: “Nhờ Bồ Tát phù hộ, nô tỳ lập tức bảo thái y về.”

Ta ôm chặt Vĩnh Nhi hơn một chút, khẽ giọng nói: “Mời bệ hạ tới đây.”

Thế nhưng nửa nén nhang trôi qua, Thanh Hạnh ủ rũ cúi đầu quay về, nói rằng Nhạc Vân Ngạn đang bận rộn chính vụ, chưa tiện tới ngay.

Ta bình tĩnh nói không sao cả, một mình bế Vĩnh Nhi trở về tẩm điện.

Ta đắp cho Vĩnh Nhi hai lớp chăn bông, vậy mà thân thể thằng bé vẫn càng lúc càng lạnh.

Khi cung nữ tiến vào thắp nến, ta nghe thấy một tràng tiếng bước chân chậm rãi.

Tiếp đó, giọng nói lạnh nhạt của Nhạc Vân Ngạn vang lên: “Đang giữa mùa hè nóng bức, mà nàng quấn cho thằng bé dày như vậy, cũng không sợ nó bị ngạt sao.”

Vậy mà ta vẫn ngồi yên không nhúc nhích.

Nhạc Vân Ngạn nghiêng người xuống, một tay giật mạnh lớp chăn dày trên người Vĩnh Nhi ra.

Trong khoảnh khắc sau đó, Nhạc Vân Ngạn bất ngờ lùi về sau một bước.

Những gì hiện ra trước mắt Nhạc Vân Ngạn, chính là gương mặt tái xanh của Vĩnh Nhi.

Ta nhìn về phía Nhạc Vân Ngạn, ánh mắt hắn hơi chấn động, cũng pha lẫn chút kinh sợ, duy chỉ có là không hề có nỗi đau xót vì mất con.

Lại còn không bằng vị chưởng sự công công mà hắn mang theo tới.
Vị công công ấy bước lên trước xem thử, liền run rẩy kêu lên một tiếng, vẻ mặt đan xen bi thương và sầu não.

Lập tức, đám cung nữ cũng nhận ra có điều chẳng lành, trong điện vang lên những tiếng nức nở nối tiếp nhau.

Nhạc Vân Ngạn nhìn Vĩnh Nhi, trầm giọng hỏi ta: “Tại sao lại chậm trễ không báo tin hoàng tử qua đời?”

Ta chậm rãi đáp: “Muốn để bệ hạ tận mắt nhìn thấy, người c/h/ế/c vì bệnh dịch sẽ ra hình dạng thế nào.”

“Vĩnh Nhi đáng thương, bị thiên tai vây khốn.”

Ta ngước đầu nhìn hắn: “Bệ hạ cho rằng, đó là thiên tai sao?”

Nhạc Vân Ngạn hỏi ngược lại ta: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Ta dùng hết sức lực toàn thân, run rẩy gào lên: “Nhưng vốn dĩ trận dịch bệnh này đã không truyền vào trong cung!”

Khi dịch bệnh ban đầu mới lưu truyền trong kinh thành, Thái y viện đã dâng sớ khuyên Nhạc Vân Ngạn tạm thời cắt đứt liên lạc giữa trong cung và bên ngoài.

Nhạc Vân Ngạn gật đầu, nhưng lại bất chấp mọi ngăn cản, đưa Triệu Uyển đang sống ngoài cung vào.

Triệu Uyển lúc đó triệu chứng còn nhẹ, ngay cả thái y cũng không chẩn đoán ra.

Ngày đầu tiên ả ta bước vào, đã bế Vĩnh Nhi.

Ngay tối hôm ấy, ả ta và Vĩnh Nhi đồng thời phát bệnh.

Vĩnh Nhi chưa đầy ba tuổi, vừa mắc bệnh đã thành trọng bệnh.

Thái y trong cung, vốn đã có một nửa được phân ra ngoài cung để chữa trị cho dân, số còn lại, mỗi người được chia đều ra để túc trực bên cạnh Vĩnh Nhi và Triệu Uyển.

Triệu Uyển khỏi bệnh nhanh hơn, chưa đến nửa tháng đã bình phục hoàn toàn.

Còn Vĩnh Nhi thì bệnh tình cứ tái đi tái lại, vẫn triền miên trên giường bệnh.

Vậy mà ngày hôm qua đột nhiên có tinh thần trở lại.

Ta tưởng thằng bé cũng sắp khỏi rồi.

Nào ngờ đó là hồi quang phản chiếu.

2

Sau khi bị ta chất vấn, sắc mặt Nhạc Vân Ngạn trở nên vô cùng khó coi, hắn nói: “Nàng nếu có oán hận, trẫm sẽ g/i/ế/c hết tất cả thái y đang trực, để tuẫn táng cùng Vĩnh Nhi.”

“Hà tất phải giận cá chém thớt lên người thái y, ngài cũng không sợ Diêm Vương tra hỏi tội lỗi của Vĩnh Nhi ta sao.”

Nghe đến đây, vẻ mặt hờ hững của Nhạc Vân Ngạn đột nhiên gợn sóng, hắn hạ lệnh: “Trẫm sẽ đích thân lo liệu tang sự cho đại hoàng tử. Ngoài ra, hoàng hậu đau buồn quá độ, những ngày này không cho phép bất kỳ ai ra vào cung Khôn Ninh, phàm là kẻ nào quấy nhiễu hoàng hậu, trượng sát.”

Ta rũ mắt xuống, ủ rũ nhìn Vĩnh Nhi lần cuối cùng.

Nhạc Vân Ngạn là không cho phép ai quấy rầy ta.

Nhưng cũng là không cho phép ta ra ngoài tìm Triệu Uyển gây phiền phức.

Triệu Uyển dù sao cũng là thanh mai trúc mã của hắn.

Nếu không phải những năm trước, Nhạc Vân Ngạn xử phạt cha và anh trai của Triệu Uyển, khiến Triệu Uyển trong lúc tức giận đòi cạo đầu xuất gia tu hành, thì ngôi vị hoàng hậu này cũng sẽ chẳng đến lượt ta.

Cho nên, Nhạc Vân Ngạn sau này đại khái là đã thấy hối hận về quyết định phong hậu bộc phát năm xưa.

Ta xuất thân từ nhà họ Ôn, gia thế không đủ hiển hách, mà chính bản thân ta, cũng không phải là người được hắn đặt trong tim để yêu thương nhất.

Suốt ba năm sinh hạ và nuôi nấng Vĩnh Nhi, Nhạc Vân Ngạn đối với mẹ con chúng ta vẫn luôn hờ hững.

Vĩnh Nhi là hoàng tự, tương lai địa vị của nó ra sao, hoàn toàn trông cậy vào tâm ý của phụ hoàng nó.

Cho nên ta sẽ ôm Vĩnh Nhi ba ba mon men đến gần, để mong thằng bé được sủng ái thêm chút.

Nhưng Vĩnh Nhi trước sau vẫn không chiếm được trái tim của Nhạc Vân Ngạn.

Nhạc Vân Ngạn thỉnh thoảng sẽ lắc cho nó hai tiếng trống bỏi, cũng sẽ bế nó lên rồi nói một câu “nặng đấy”, nhưng còn gì từ ái hơn thế nữa, thì không hề có.

Về sau, ta cũng chẳng còn mong cầu gì nữa.

Dù sao vẫn còn có mẫu hậu ta đây thương yêu, đại loại cũng có thể bảo đảm cho nó bình an vui vẻ mà lớn lên.

Nhưng Vĩnh Nhi, mệnh bạc quá rồi.

Sau