Xuân muộn

8

Thẩm Xác thất sủng rồi.
Lâm Kỵ Bạch vắt óc tìm cách lách vào trước mặt Trưởng công chúa.
Trước đây tôi cứ nghĩ hắn là người có khí tiết lắm, giờ nghĩ lại chẳng qua cũng chỉ là kẻ phàm tục đuổi danh lợi cầu phú quý mà thôi.
Hắn không chỉ liếm gót kẻ nắm quyền, hắn còn bóc lột cả kẻ thật thà như tôi.
Tôi nhìn Thẩm Xác còn thấy đau đầu thay cho hắn, nói cho cùng chức quan của hắn cũng là nhờ liếm gót Trưởng công chúa mà có.
Chỉ là hắn còn nhục nhã hơn, cả nhà hắn đều chết trong tay Trưởng công chúa.

Càng ngày càng gần đến ngày thành thân, Lâm Kỵ Bạch nhờ người đưa tin cho tôi.
Mau chóng hạ độc giết Thẩm Xác, hắn đã tìm cho tôi một mảnh đất tốt ở Nam Sơn để làm mộ phần.
Tôi không muốn chết, tôi không yên tâm về cha.
Trong tay tôi bưng bát canh tuyết yến ngân nhĩ muốn đem cho Thẩm Xác, trong túi là lọ thuốc độc Lâm Kỵ Bạch đưa cho tôi.
Gió từ cửa sổ lùa vào, những tờ giấy trên bàn sách của Thẩm Xác bị thổi bay phần phật.
Tôi đặt bát canh xuống, như bị ma xui quỷ khiến mà liếc nhìn. Những tờ giấy ấy toàn là chứng cứ Trưởng công chúa mưu quyền soán vị, tim tôi lập tức vọt lên tận cổ họng.
Sau lưng truyền đến tiếng ho khe khẽ, Thẩm Xác ngược sáng bước vào. Hắn vô cùng tự nhiên trước mặt tôi thu dọn đám chứng cứ đó rồi cất vào ngăn bí mật.
Có trời mới biết tôi đã tốn bao nhiêu sức lực mới bình tĩnh trở lại, cố tỏ ra trấn định hỏi hắn.
“Ngài không tránh ta một chút sao?”
“Chẳng lẽ nàng sẽ phản bội ta?”
Tôi trấn định tinh thần: “Sẽ không.”
Thẩm Xác nhún vai: “Vậy thì cần gì phải tránh.”
Tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo, tôi muốn dùng những chứng cứ này để đổi lấy cha.
Nhiều ngày không gặp, sắc mặt của Lâm Kỵ Bạch đã khá hơn chút. Có lẽ Trưởng công chúa đã cho hắn không ít lợi lộc, nghe nói hắn vừa được làm Diêm vận sứ, đó là một chức quan béo bở lắm.

Lâm Kỵ Bạch rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào tay tôi.
“A Thược, chuyện đó là do Phù Cừ làm không đúng.”
Tôi cắt ngang lời hắn: “Ta hẹn ngươi ra đây không phải vì chuyện này.”
Hắn thu lại vẻ mặt bỡn cợt: “Vậy là gì?”
“Thẩm Xác đã phản bội Trưởng công chúa, trong tay hắn có chứng cứ Điện hạ mưu phản.”
Lâm Kỵ Bạch cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào tôi, hơi nghiêng người về phía trước.
“Chứng cứ ở đâu?”
Cổ họng tôi khó khăn nuốt khan: “Thả cha ta ra.”
Lâm Kỵ Bạch thả lỏng người, ngả lưng vào ghế, ngón trỏ hờ hững gõ lên mặt bàn.
“A Thược, chúng ta cùng nhau lớn lên, ta sớm đã coi nàng như người nhà. Huống hồ chúng ta còn có cái thực vợ chồng, lật đổ được Thẩm Xác, ta sẽ cho nàng một danh phận.”
Hắn luôn là như vậy, một bộ dạng nắm chắc phần thắng với tôi, bên ngoài và bên trong đều thối nát như nhau.
Tôi đứng dậy, bên ngoài trời đã đổ cơn mưa xuân lất phất.
Mùa đông thân thể đã chịu hư hại, cứ mỗi khi trời mưa là lại thấy đau nhức từ trong xương tủy.
“Vậy thì không cần phải nói nữa, Lâm Kỵ Bạch, ta cũng không phải dễ bị lừa như vậy.”
Tôi không ngoảnh đầu lại, bước đi được trăm bước, Lâm Kỵ Bạch gọi tôi lại.
“Vậy thì như nàng mong muốn đi.”

Tôi phái người đến đón cha, phải đi thật xa mới tốt. Đợi khi tôi chết tự nhiên sẽ có người đem tiền bạc cho ông, như vậy cũng có thể an ổn đến già.
Nước mưa làm ướt áo ngoài của tôi, Thẩm Xác cầm ô trong màn mưa khói mịt mờ.
Hắn nắm tay tôi, từng bước từng bước đi rất chậm.
Cảnh tượng như vậy khiến tôi vô cớ sinh ra ảo giác, cứ ngỡ rằng hắn cũng yêu tôi.
Tôi đợi Thẩm Xác ngủ say rồi trở dậy, cầm đèn dầu vào thư phòng của hắn lục tìm ra những chứng cứ kia.
Lâm Kỵ Bạch sẽ không tìm thấy chúng đâu, tôi trơ mắt nhìn những tờ giấy ấy bị lưỡi lửa liếm nuốt, cuối cùng hóa thành tro tàn.
Trưởng công chúa đến lục soát, đương nhiên là chẳng lục ra được thứ gì.
Thẩm Xác khoác hờ chiếc áo ngoài rộng lùng thùng, tấm lưng gầy guộc trông thật bướng bỉnh.
“Lâm đại nhân, cho dù có vội biểu thị lòng trung thành cũng không đến nỗi bịa ra những thứ hư vô như vậy. Ai mà chẳng biết, địa vị hiện giờ của ngài đã là không thể lay chuyển.”
Trưởng công chúa giận không kìm nén nổi, cho Lâm Kỵ Bạch một cái bạt tai. Kẻ đó chịu rồi, sau đó ánh mắt u u nhìn về phía tôi.
Lâm Kỵ Bạch nghiến chặt răng: “Điện hạ bớt giận, là Kỵ Bạch nghe lời gièm pha của tiểu nhân.”
Thẩm Xác không chút khách khí châm chọc hắn: “Người dưới trướng làm việc cốt ở chỗ mau lẹ, giờ nhìn lại, Lâm đại nhân cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Sau khi bọn họ rời đi, trời lại đổ mưa.
Mùa mưa hoàng mai chính là như vậy, tí tách tí tách không dứt.
Tôi quỳ trong mưa, giọng nói của Thẩm Xác nghe có chút hư ảo mơ hồ.
“Nàng là người của Lâm Kỵ Bạch.”
Tôi không phủ nhận, hắn cũng không phải câu nghi vấn.
Hồi lâu sau, Thẩm Xác mới hỏi tôi.
“Biết những kẻ phản bội ta đều có kết cục thế nào không?”
Tôi không chút do dự: “Biết.”
Im lặng, im lặng thật lâu.
Thẩm Xác bước về phía tôi, tơ thiên tằm thấm nước, thứ vải mỏng như cánh ve thấm đượm mùi hương hoa chi tử.
“Nàng có biết những chứng cứ ấy ta đã hao tốn bao nhiêu tâm huyết không?”
Tôi biết, đó nhất định là chứng cứ mà hắn đã hao tâm tổn trí vất vả lắm mới có được.
Hắn khom lưng uốn gối trước mặt Trưởng công chúa, là bởi vì trên vai gánh mối thù máu chảy thành sông. Là hơn một trăm linh hồn cả nhà Thẩm gia trên dưới chết không nhắm mắt, là mười sáu năm nằm gai nếm mật, nay đều bị tôi hủy hoại chỉ trong một sớm một chiều.
Tôi chỉ còn cách lấy cái chết để tạ tội.
Tôi móc lọ thuốc độc kia ra, nước mưa nhòa mắt khiến tôi không nhìn rõ mặt Thẩm Xác.
Lâm Kỵ Bạch nói thứ thuốc này dược tính cực mạnh, từ lúc phát độc đến khi chết chỉ trong khoảng một khắc, nghĩ đến sẽ không quá đau đớn.
Thẩm Xác ấn tay tôi lại, hắn đậy nắp lọ thuốc vào.

“A Thược ơi A Thược, nàng bảo ta làm sao mà nỡ.”
Khoảnh khắc này, tôi thà rằng tin tưởng trong lòng Thẩm Xác là có tôi.
Bằng không mà nói là giả vờ, thì thực sự là quá mức thiên y vô phùng.
Nhưng mạng của tôi đích xác chỉ là cái mạng hèn, không sánh được với Lâm Phù Cừ.
Phía sau câu nói ấy của Thẩm Xác hẳn còn có một câu nữa: “Mạng của nàng, ta còn có chỗ khác cần dùng.”
Trưởng công chúa sụp đổ rồi, chứng cứ của Thẩm Xác không chỉ có một bản. Bản còn lại ở trong tay ân sư của hắn, Lâm gia vì là phe ủng hộ nên bị bắt tội liên đới.
Hôm qua còn là vị quý công tử cao cao tại thượng, hôm nay đã trở thành tù nhân xám xịt lem luốc.
Tôi đến nhà lao thăm Lâm Kỵ Bạch, hắn quả thật là một kẻ mục ruỗng. Trước đây coi tôi như quân cờ, giờ còn muốn tôi đi cầu xin Thẩm Xác tha cho hắn một mạng.
Tôi bẻ tay hắn ra, như lúc trước hắn căn dặn tôi mà căn dặn lại hắn: “Ngươi cũng phải nghĩ cho Lâm Phù Cừ một chút đi.”
Lâm Kỵ Bạch liền héo hon, rũ đầu buông tay.
Khóe môi như rỉ ra máu, ánh sáng trong đáy mắt từng chút một ảm đạm đi.
“Phù Cừ, Phù Cừ còn sống là tốt rồi.”
Tôi bước ra khỏi nhà lao, trong không khí có mùi của lá ngân hạnh.
Con trai Lâm gia bị đày đi biên ải, con gái thì bị sung làm quân kỹ.
Thẩm Xác phải nghĩ cách vớt Lâm Phù Cừ ra ngoài.

Nha hoàn đẩy cửa, tôi nhìn thấy gương mặt giống tôi kia.
Lâm Phù Cừ giờ đã không còn như trước khinh thường Thẩm Xác nữa, nàng ta đỏ hoe mắt co ro trong lòng Thẩm Xác.
Đây là sợi dây cứu mạng duy nhất mà nàng ta có thể bám lấy.
Lâm Phù Cừ sẽ chẳng bao giờ còn vênh váo sai bảo, dùng ánh mắt vạn phần ghét bỏ mà nhìn Thẩm Xác nữa. Nàng ta biết để nàng ta ra được đây là cái giá lớn đến nhường nào, cùng với thao tác ngầm phía sau nhất định phải cần một kẻ chết thay.
Thế là hay rồi, ánh mắt nàng ta nhìn tôi mang thêm một tia thương hại và đắc ý.
Miệng tôi thì nói không sao cả, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu. Thẩm Xác thà để tôi chết vào cái đêm hôm ấy còn hơn, ít ra lúc đó xuống dưới kia tôi còn có thể nói một câu là tôi có lỗi với Thẩm Xác.
Nay nhìn lại, hắn cứ như một gã bạc tình chờ xay xong lừa liền thịt.
“A Thược.” Thẩm Xác nhét lọ thuốc độc vào tay tôi, “Sẽ không đau lắm đâu.”
Tôi gật đầu: “Ta biết.”
Cũng may là tôi đã sớm ngửi thấy mùi gió chẳng lành, đem hết tiền bạc giao cho cha rồi.
Thẩm Xác vẫn là vẻ mặt ôn nhu dịu dàng ấy, nhưng đây là lời cáo biệt cuối cùng rồi, có chút ôn tình cũng là nên.
“Chết ở đây, còn hơn là đến chỗ quân doanh.” Hắn ngừng một chút, “Nàng còn tâm nguyện gì không?”
Tôi nhanh chóng uống cạn chén thuốc: “Xây cho ta cái mộ cho khí phái một chút, còn phải đốt thật nhiều tiền giấy. Lúc sống ta co đầu rụt cổ cả một đời rồi, xuống dưới đó phải tiêu xài cho đã một phen.”

Thẩm Xác hôn lên má tôi: “Được.”
Tôi từng mơ tưởng đến cảm giác của cái chết, có lẽ là một mảnh hư vô. Tuyệt không phải là hết giấc mộng này đến giấc mộng khác nối tiếp.
Trong mơ là thân thể đầy sẹo thương tích của Thẩm Xác, là bát thuốc đắng ngắt đặc sệt, còn có cả đôi mắt lạnh lùng của hắn nữa.
Không thể nói là lạnh lùng, lúc cười lên trông vẫn rất đẹp.
Hắn đứng trong màn đêm vẫy tay về phía tôi: “Tạm biệt nhé, A Thược.”
Rồi lưỡi đao chém xuống, đầu người rơi xuống đất.
Thẩm Xác mười sáu năm trước chết đi sống lại, mười sáu năm sau lại dâng chính đầu mình lên.
Lần tịch biên này rất đơn giản, chỉ có mình hắn và Lâm Phù Cừ hai người.
Thẩm Xác muốn lật đổ Trưởng công chúa cần phải trả một vài cái giá, ví như sau khi sự việc thành công phải xoa dịu lòng của phe bảo hoàng.
Bọn họ không cho phép con trai của một tội thần, một kẻ từng là tâm phúc của Trưởng công chúa trở thành nhân vật trung tâm của chính đảng.
Tính sổ sau thu, Thẩm Xác chỉ còn đường chết.
Tôi ở trong mơ khóc đến thê thảm, ở trước mộ phần đốt tiền giấy cho hắn. Có kẻ chỉ vào tôi nói có khi nào là cá lọt lưới không rồi muốn báo quan bắt tôi. Dọa cho tôi té lăn té bò, vừa quay đầu lại, Thẩm Xác đã ngồi trên nấm mộ nhìn tôi mà cười.

Cú giật mình này khiến tôi bừng tỉnh. Gã phu xe thò nửa cái đầu vào.
“Ngươi tỉnh rồi à, A Thược.”
Là người quen của tôi ở Lâm phủ.
“Đây là đâu?”
“Sắp đến Qua Châu rồi!”
“Qua Châu, Qua Châu, Qua Châu cách kinh thành xa lắm rồi.”
Gã phu xe quất một cái roi, hóa ra không phải là mơ. Hóa ra không phải tôi chết thay cho Lâm Phù Cừ, mà là Lâm Phù Cừ đổi tôi ra ngoài.
Qua Châu là nơi tôi bảo cha đến, ở đây khí hậu tốt, thích hợp dưỡng già.
Có nhà có đất, những thứ tôi muốn đều có cả.
Tôi có thể sống hết quãng đời còn lại ở đây, một cuộc đời không có Thẩm Xác.
Tôi sửa một ngôi mộ rất khí phái, nghĩ rằng trời cao hoàng đế xa, chắc sẽ không có ai rảnh rỗi đi báo quan đâu.
Tôi có thể đốt cho hắn thật nhiều thật nhiều tiền giấy, để hắn ở dưới đó khỏi phải ấm ức bản thân.
Cha tôi không còn ho nữa, có lẽ khí hậu Qua Châu thực sự rất tốt.
Một hôm nọ có một tiểu khất cái đi ngang qua chỗ tôi, tôi cho nó một cái bánh đường.
Tiểu khất cái ăn rồi liền khóc, nói tôi là người duy nhất coi nó là người.
Tôi bèn cười: “Ngươi không phải người thì là cái gì, thế nào đi nữa thì cũng là con người mà!”
Nói rồi bỗng thấy không ổn, tôi nhớ lại hồi ấy khi còn chập chững biết đi. Cha dắt tay tôi đi chợ phiên, trong tay tôi cầm cái bánh đường. Bên vệ đường có một đứa trẻ toàn thân đầy máu, cánh tay lộ ra bên ngoài bị khuyết mất một miếng thịt.

Tôi thấy đáng thương, ném cho nó một cái bánh.
Cha bảo tôi đừng có lo chuyện bao đồng, đứa trẻ ấy là con của tội thần.
Tôi chẹp chẹp miệng: “Vậy thì nó cũng là con người mà.”
Thẩm Xác nói nàng ấy không nhớ rồi, tôi cứ ngỡ là Lâm Phù Cừ, hóa ra là tôi.
Một người cẩn thận như hắn, làm sao lại nhìn thấy vết sẹo của tôi mà giữ lại mạng tôi. Chẳng qua là năm ấy, lúc chúng tôi mới gặp nhau, vết sẹo trên cánh tay.
“A Thược, hết đau rồi.”
Ta đã sớm hết đau rồi, còn hắn, hắn có đau không, ta còn chưa từng hỏi qua hắn.
Ta cũng chưa từng hỏi hắn, có phải đã cố ý để ta nhìn thấy những chứng cứ ấy không.
Thì ra ở những nơi mà ta không hề hay biết, Thẩm Xác đã sớm trải sẵn đường cho ta.
Con đường của một đời mỹ mãn.

【Hết】

Trước