Lâm Kỵ Bạch hứa với tôi, chỉ cần tôi hạ độc giết chết Thẩm Xác sẽ cưới tôi làm vợ. Thế nhưng tôi vừa mới bị đưa vào Thẩm phủ làm nha hoàn thử hôn đã suýt bị một kiếm đâm chết.
Thẩm Xác đè chặt tôi, trước mặt là một kẻ đầy máu me.
Viên quản gia đã nhận tiền của Lâm Kỵ Bạch, sắp xếp cho tôi vào phủ, bị đánh chết ngay tại chỗ.
Mái tóc còn ướt của Thẩm Xác rủ xuống trước mắt tôi, giọng nói rõ ràng là nhẹ nhàng mà lại khiến tôi nổi hết da gà.
“Chọn một cách chết đi.”
1
Cha đã nói cho tôi một mối hôn sự, người kéo xe ngựa ở Lâm phủ.
Nha hoàn và phu xe, cũng coi như là môn đăng hộ đối.
Nhưng cha không biết, tôi hầu hạ trong viện của Lâm Kỵ Bạch. Ban ngày là nha hoàn, ban đêm thì ngủ cùng một ổ chăn với hắn ta.
Tôi có chút bực dọc, buột miệng nói ra: “Đồ già không biết trông mong gì vào con! Mong con ở Lâm gia làm nô tài cả đời sao? Nô tài với nô tài, đẻ ra một đứa tiểu nô tài!”
Cha tôi đã già lắm rồi, tay ông bưng bát thuốc có chút run run.
“A Thược, cha sống không được bao lâu nữa.”
Tôi không nói gì, để riêng tiền bạc vụn mua thuốc ra.
“Con lập gia đình đi, đừng quan tâm đến cha nữa.”
Có lẽ thấy tôi không để ý đến mình, cha ho khan một tiếng thật mạnh.
“Thiếu gia sẽ không cưới con đâu.”
Tôi nổi giận, hất đổ gói thuốc trên bàn. Những vị thuốc vụn vãi đầy đất, mùi đắng ngắt tỏa ra, buồn nôn vô cùng.
Tôi thở dốc một hồi, nói nặng lời: “Vậy thì con cũng sẽ không gả cho một gã phu xe!”
Vẻ mặt cha tôi rất khó xử, đối với những người như chúng tôi mà nói, nồi nào úp vung nấy, người chia làm ba bảy hạng, kẻ hầu người hạ chỉ xứng với kẻ hầu người hạ.
Gã phu xe nhà có ba mẫu ruộng cằn đó đã là người có gia cảnh tốt nhất mà cha quen biết rồi.
Năm bốn mươi tuổi, cha nhặt được tôi ở chân tường thành, rồi dắt vào Lâm gia làm nô tài suốt mười bảy năm.
Tôi không trách ông, không có ông tôi đã chết từ lâu rồi.
Tôi ngồi xổm xuống, nhặt lại đám thuốc rơi vãi. Con người ta lúc nghèo khó cùng quẫn, ngay cả tức giận cũng lộ rõ vẻ bất lực.
Một thang thuốc mất một lạng bạc, một chút cũng không lãng phí được.
Cha thở dài: “Là ta làm liên lụy đến con mất rồi!”
Ông cứ luôn miệng nói, nói thiếu gia sẽ không coi trọng tôi. Ông coi tôi như con mèo, con chó, duy nhất không coi tôi là một con người đường hoàng.
Tôi cũng đâu có ngốc, chẳng qua tôi không còn lựa chọn nào khác.
2
Mùa đông Kinh thành rất lạnh.
Thân cốt Lâm Kỵ Bạch không được tốt lắm, cứ đến mùa đông là chân tay lạnh ngắt. Cho dù có quấn chiếc áo choàng dày cộm, lông mày và đôi mắt hắn vẫn luôn hiện lên vẻ bải hoải ủ rũ.
Hắn thường mím đôi môi tái nhợt gọi tôi: “A Thược.”
Lâm Kỵ Bạch chưa từng nhận nhầm tôi và Lâm Phù Cừ, cho dù lúc đang mê loạn tình ý hắn cũng sẽ mở đôi mắt lờ mờ gọi tôi là A Thược.
Môi hắn luôn mang theo một chút hương hoa nhài, lại có chút lành lạnh của bạc hà.
Hắn phân biệt được là bởi vì người hắn thực sự thích là Lâm Phù Cừ.
Cô nhi được Lâm gia nhận nuôi, em gái trên danh nghĩa của hắn.
Tôi và Lâm Phù Cừ có chút giống nhau, khuôn mặt giống, ngũ quan giống. Nhưng lại không tinh xảo bằng, chỉ giống đại khái mà thôi.
Nói chung chính là sự khác biệt giữa hàng thật và hàng nhái vậy.
Lâm Kỵ Bạch thích thưởng thức vẻ mặt lúng túng bối rối của tôi sau khi mây mưa xong.
Hắn luôn cố ý hỏi: “A Thược, nàng muốn gì?”
Tôi ngại ngùng không dám mở miệng, ấp úng hét lên câu nói ấy.
“Công tử, tôi cần tiền.”
Lâm Kỵ Bạch sẽ cười, răng hắn rất trắng. Giống như tất cả những kẻ nắm quyền trên thiên hạ, hắn hưởng thụ khoái cảm thao túng vận mệnh kẻ khác.
Như mèo đùa giỡn chuột, từng chút nghiền nát lòng tự tôn của tôi.
Nhưng sau này mặt tôi dày hơn rồi, tôi sẽ quàng lấy cổ Lâm Kỵ Bạch đòi củ sâm rừng trăm năm trong kho của hắn.
Mẹ kiếp,chẳng lẽ hắn có thể chơi tôi không công hay sao.
Lâm Kỵ Bạch cảm thấy nhàm chán, hắn yêu vẻ ngây thơ không hiểu sự đời của Lâm Phù Cừ. Tôi trước kia có vài phần bóng dáng của cô ta, còn bây giờ thì có chút vẻ thực dụng chợ đời. Nhất là khi tôi thắp nến lục tung lọi trong kho của hắn, lật đồ tìm đồ.
Mặt tôi dày rồi, lá gan cũng lớn hơn.
“Tiểu thư là mệnh phú quý, A Thược và cô ấy không giống, A Thược là cái mệnh rẻ rúng, không cho phép tôi khách sáo.”
Lâm Kỵ Bạch lạnh mặt, cắt mất tiền tiêu vặt hàng tháng của tôi.
Tôi muốn thứ gì, thì phải dỗ dành hắn vui trước đã.
Người xem, cõi đời này chính là vô lý như vậy đấy.
Lâm Kỵ Bạch chơi đùa tôi, còn dễ hơn là chơi một con kiến.
