5
Trong cổ họng ta chua xót nghẹn ngào, giằng khỏi tay Chung Bàn Tử toan quay về.
Đại Hoa rạp thấp người, nhe răng nanh, bất ngờ gầm lên một tiếng rồi phóng bổ ra.
Nó nhảy lên ngoạm vào cánh tay Phương Tâm Nguyệt, kéo cô ta ngã nhào xuống đất.
Lại quay sang cắn vào chân Tần Huyền.
Đám đông kinh hãi tản ra khắp phía, có kẻ vớ lấy gậy trúc, xẻng sắt: “Chó điên ở đâu, tới đây quấy rối!”
“Đánh chết nó đi, mau đánh chết!”
Một cây gậy trúc giáng xuống đầu Đại Hoa, một chiếc xẻng sắt lại nện tiếp.
Đại Hoa đau đớn rên rỉ một tiếng, duỗi thẳng chân ngã xuống đất.
Ta nhào tới ôm lấy nó, gào khóc đến khản cả giọng: “Đừng đánh nó, nó không phải chó điên!”
“…”
Chiếc xẻng sắt nện xuống lưng ta, xương sườn như thể bị đánh gãy lìa.
Thịt gà nghẹn nơi cổ họng, nuốt không trôi, lại không nỡ nhổ ra.
Đại Hoa không ngừng lấy đầu húc vào ta, cắn ống quần ta.
Ta gắng sức nuốt xuống, ném nửa miếng đùi gà đang ăn dở xuống đất: “Thôi được rồi, cho ngươi hết đấy.”
Đại Hoa cụp đầu ủ rũ, hất chân hất miếng đùi gà xuống ao, rồi nằm phục xuống bên chân ta.
Ta xoa xoa cái đầu trụi lủi của nó, giả vờ thản nhiên nói: “Không sao, ta đã sớm đoán ra cả rồi.”
“Lúc đó chàng ấy nói những lời ấy là vì chàng ấy bị mù, bây giờ mắt lành rồi mới coi thường ta thôi.”
Ta đã sớm nên nghĩ tới rồi.
Cho nên đừng có đau lòng như vậy nữa.
Nhà họ Tần giàu có nhất vùng, hôn sự lần này tổ chức vô cùng long trọng.
Ta co ro trong túp lều nát nhỏ trước nhà phơi thảo dược, Chung Bàn Tử bỗng chạy tới gọi ta: “Đồ xấu xí, em gái ngươi đang kết hôn kìa, ngươi không đi uống rượu mừng à?”
Ta tự lo trải phẳng đám thảo dược, thản nhiên đáp: “Không đi.”
Hắn mạnh mẽ lôi kéo ta: “Thiên hạ này còn chưa thấy ai ngốc như ngươi đấy, hôm nay nhà họ Tần đã nói rồi, cho dù không có tiền mừng, cũng có thể ăn uống tùy ý!”
“Đi, đến đó ăn một bữa no say!”
Chung Bàn Tử khỏe quá, ta giằng ra không nổi, lảo đảo bị hắn kéo đến nhà họ Tần.
Đại Hoa khua bốn cái chó, thở hồng hộc chạy theo sau ta.
Kiệu hoa vừa khéo dừng ngay trước cổng, Tần Huyền một thân hỉ phục đỏ thắm, cúi người vén rèm kiệu, dắt tay tân nương.
Đám đông bàn tán xôn xao.
“Cô dâu mới này tầm vóc này, không cần nhìn mặt cũng biết là một mỹ nhân yêu kiều, cùng Tần công tử rất xứng đôi!”
“Đúng thế, chỉ là đôi tay này cùng dáng vẻ thướt tha này hơi không xứng, nếu mà là đôi tay ngọc thon thả, thì càng tuyệt vời.”
“…”
Phương Tâm Nguyệt mười đầu ngón tay chưa từng động vào nước bùn, trước đây tay đúng là dưỡng được trắng nõn nà mịn màng.
Chỉ vì để giả mạo ta, cô ta liên tục làm việc nặng, khiến đôi tay mình chai sần.
Tần Huyền nhận định cô ta rồi, cô ta từng đắc ý khoe khoang với ta: “Ngươi xem đôi tay ta này, có giống của ngươi không, vừa thô ráp vừa xấu xí vừa buồn nôn.”
“Nhưng không sao, chàng ấy nói chờ ta gả qua đó, sẽ cưng chiều ta gấp trăm ngàn lần, sẽ không để ta phải làm tí việc gì nữa.”
Lúc Tần Huyền mắt còn chưa lành, ta thay thuốc cho chàng,
đôi bàn tay thô ráp chạm vào mặt chàng.
Chàng đầy vẻ xót xa nói: “Một cô gái thế này, tay sao lại thô ráp đến vậy.”
Ta cười xuề xòa: “Không sao ạ, chai tay rồi, làm việc mới không thấy đau!”
Tần Huyền nắm chặt tay ta, trịnh trọng hứa: “Ngày sau ta nhất định sẽ không để nàng chịu một chút khổ cực nào.”
“…”
Thời gian qua đi cảnh đổi, người xưa đâu còn.
Chàng đã thực hiện lời hứa của mình, có điều không phải với ta.
Trong cổ họng ta chua xót nghẹn ngào, giằng khỏi tay Chung Bàn Tử toan quay về.
Đại Hoa rạp thấp người, nhe răng nanh, bất ngờ gầm lên một tiếng rồi phóng bổ ra.
Nó nhảy lên ngoạm vào cánh tay Phương Tâm Nguyệt, kéo cô ta ngã nhào xuống đất.
Lại quay sang cắn vào chân Tần Huyền.
Đám đông kinh hãi tản ra khắp phía, có kẻ vớ lấy gậy trúc, xẻng sắt: “Chó điên ở đâu, tới đây quấy rối!”
“Đánh chết nó đi, mau đánh chết!”
Một cây gậy trúc giáng xuống đầu Đại Hoa, một chiếc xẻng sắt lại nện tiếp.
Đại Hoa đau đớn rên rỉ một tiếng, duỗi thẳng chân ngã xuống đất.
Ta nhào tới ôm lấy nó, gào khóc đến khản cả giọng: “Đừng đánh nó, nó không phải chó điên!”
“…”
Chiếc xẻng sắt nện xuống lưng ta, xương sườn như thể bị đánh gãy lìa.
Tôi từng chút một ôm lấy Đại Hoa, kéo lê nó về nhà.
6
Đại Hoa bị thương rất nặng.
Tôi giã nhỏ thảo dược để cầm máu cho nó, quấn băng vòng này đến vòng khác.
Nó không chịu ăn gì, tôi phải tách miệng nó ra, đổ vào kha khá cháo cá.
Cha tôi đạp tung cửa phòng, vung liềm chém xuống: “Con chó chết tiệt kia đâu rồi, hôm nay ông mà không chém chết con chó chết tiệt này thì không xong!”
Tôi dùng tay không giằng lấy cái liềm, tay bị rạch một vết cắt sâu hoắm, gần như thấy cả xương, máu không ngừng chảy.
Mẹ tôi cầm tai tôi lôi ra ngoài cửa: “Đồ chết giẫm, ăn của bà hai cái đùi gà rồi còn đi phá đám cưới của Tâm Nguyệt, đồ vong ơn bội nghĩa!”
Tôi nghiến răng chịu đựng cơn đau: “Phương Tâm Nguyệt mạo nhận tôi, nhưng cô ta không biết chi tiết cụ thể hai tháng tôi ở bên Tần Huyền.”
“Tôi có thể nói hết cho mọi người!”
Cha tôi lúc này mới hạ cái liềm trong tay xuống.
Mẹ tôi cuối cùng cũng buông tay, tôi vội vàng vốc một nắm thảo dược nhét vào lòng bàn tay, rồi đem chuyện làm sao tôi gặp Tần Huyền, làm sao cứu chàng, kể rành mạch từng chút một.
Tôi gặp Tần Huyền khi lên núi đào thảo dược.
Lúc đó chàng bị thương rất nặng, toàn thân đầy vết thương, mắt thì đang chảy máu.
Từ nhỏ tôi đã theo lão y công họ Tôn lên núi đào thảo dược nên biết chút y thuật.
Tôi đưa chàng về, tận tình chăm sóc.
Từ lần đầu gặp gỡ, đến từng chi tiết trong những ngày tháng bên nhau, cho tới cuối cùng là chuyện Phương Tâm Nguyệt thay tôi tháo băng gạc trên mắt chàng ra.
Kể xong, tôi thở phào một hơi: “Vậy nên, bây giờ mọi người nên đi chọn cho cô ta một con chó, mang đến Tần phủ.”
Mẹ tôi kéo tay cha tôi ra ngoài: “Chắc nó cũng chẳng làm nên trò trống gì, chúng ta đi mua chó trước, rồi kể hết những chuyện này cho Tâm Nguyệt, kẻo nó lộ tẩy.”
Cha tôi vung liềm cảnh cáo: “Còn dám đến gây chuyện nữa, tao chém luôn mày!”
“…”
Tôi thở dài một tiếng, bước đến bên cạnh Đại Hoa đang thoi thóp.
Con chó ngốc này, cớ gì còn muốn báo thù cho tôi.
